Những ngày mùa đông giá rét, ngồi bên nồi bánh, vừa được nghe bà kể sự tích bánh tẻ vừa ăn bánh thì thật không có gì sánh bằng.
Bánh tẻ đã in sâu trong tâm trí và theo cuộc đời mỗi người dân làng Phú Nhi thuộc thị xã Sơn Tây, Hà Nội chúng tôi.
Từ
nhỏ tôi rất thích ngồi xem bà nội gói bánh. Bánh được làm từ loại gạo
ngon nhất, xay thành bột rồi để cho ráo. Nhân là “linh hồn”của bánh nên
không thể làm qua loa. Thịt ba chỉ,
mộc nhĩ và hành khô băm nhỏ, cho một chút tiêu, chút muối. Bột bánh
được nấu qua cho dẻo, nhân bánh cho vào giữa và rải đều theo thân bánh.
Bánh gói bằng lá dong rồi bọc thêm hai lượt lá chuối khô và lấy lạt buộc
lại.
Mỗi
lần bà luộc bánh, tôi lại hồi hộp chờ đợi bánh chín. Tôi thích cái cảnh
khi mở nồi bánh, khói nghi ngút mang theo mùi hương quyến rũ đặc trưng
của bánh tẻ. Chiếc bánh nhỏ xinh khi bóc ra có mùi hương thơm phức. Chấm
một miếng bánh vào nước mắm
tiêu ớt, sự mềm dẻo của vỏ bánh với cái ngầy ngậy của thịt, giòn giòn
của mộc nhĩ, vị hơi se se cay của nước mắm khiến tôi ăn mãi không ngán.
Chuyện
xưa kể lại rằng: Bánh tẻ được làm ra từ tình yêu của chàng Phú và nàng
Hoàng Nhi. Họ biết nhau từ những buổi chợ hằng ngày, rồi theo ngày tháng
tình yêu của họ lớn dần. Một lần, Phú sang nhà Hoàng Nhi trò chuyện.
Hai người ngồi tâm tình quên mất nồi bánh đúc đang nấu dở, khi mở ra đã
quá muộn, bánh đúc nửa sống nửa chín, lửa bếp thì đã tắt. Bố Hoàng Nhi
biết chuyện cấm hai người gặp nhau. Từ đó, Hoàng Nhi buồn bã, ốm nặng
rồi chết. Về phần chàng Phú, hôm đó Phú đem nồi bánh về, nghĩ bỏ đi thì
tiếc, Phú ra vườn lấy lá dong, lá chuối khô, chuẩn bị nhân rồi gói bánh
để luộc lại. Khi bánh chín, bóc ra để nguội, Phú ăn thấy ngon hơn bánh
đúc. Vào ngày giỗ của Hoàng Nhi, Phú tự tay làm lại nồi bánh. Bánh làm
ra đến đâu lòng Phú lại càng nhớ Hoàng Nhi đến đó. Phú mày mò tìm ra
cách nấu bánh loại bánh mới này rồi mang ra chợ bán. Loại bánh mới nhanh
chóng được mọi người yêu thích và nhà Phú trở nên giàu có hơn nhờ nghề
làm bánh. Để cho bánh tẻ được lưu truyền mãi mãi và nhiều người biết
đến, Phú đã dạy lại cách làm bánh cho người dân trong làng. Câu chuyện
về nguồn gốc của loại bánh cũng được dân làng biết và họ đã đặt tên cho
loại bánh này là bánh tẻ Phú Nhi.
Tôi ngồi lặng, lắng nghe. Câu chuyện hấp dẫn đến nỗi ngày nào tôi cũng nhõng nhẽo đòi bà kể.
Khi
tôi được 10 tuổi, gia đình chuyển vào thị xã ở. Chỉ còn mình bà ở lại
tiếp tục với những chiếc bánh. Dù việc học tập có bận rộn nhưng cuối
tuần nào tôi cũng dành thời gian về thăm bà, thưởng thức những chiếc
bánh tẻ ngon nhất do chính bà tôi làm. Bây giờ dù đã lớn, đã được thưởng
thức nhiều loại bánh được chế biến cầu kỳ bằng những nguyên liệu đắt
tiền song tôi vẫn luôn yêu thích hương vị của bánh tẻ cũng như câu
chuyện về tình yêu mộc mạc mà thủy chung của người đã ra khai sinh ra
loại bánh này.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét